Loading...
You are here:  Home  >  Français (beta)  >  Current Article

Pourquoi si triste ma jeunesse?

By   /   March 22, 2013  /   Comments Off on Pourquoi si triste ma jeunesse?

La poème de Nguyễn Tấn Cứ

Traduit par TĐ (lapressedupeuple)

 

Nous ressemblons aux escargots si solitaires, si tristes

Affamés tel des oisillons réclamant leurs proies

Invisibles, effacés telles que la brume opaque

Si minables comme les limaces de foins

Insignifiant comme cendre intimement lâche

 

Nous ressemblons aux trottoirs d’une ville ignobles

Telle que la pluie souillée de dégoutante boue

Comme un chœur roucoulant dans l’obscurité nous chantons

Nous nous teintons les plumes d’une couleur horrible

Nous cuisons vif nos vies dans l’indifférence

 

Pourquoi si triste notre jeunesse ?

Pour quoi nous tromper par les chants de guerre ?

Pourquoi nous tromper par les pluies boueuses ?

Pourquoi nous transformer en zombies errant dans les villes ?

Pourquoi nous choyer par les lendemains inexistants ?

Pour quoi voler notre avenir par une vie humiliante ?

 

Pour quoi les chansons tristes devraient être éternellement tristes ?

Pour quoi les chants joyeux devraient être éternellement joyeux ?

Pourquoi ne pourrions-nous pas être nous même tels de jolis poèmes ?

Pourquoi ne pourrions-nous pas agir comme nous entendre, discrètement comme l’air qui souffle.

Pourquoi ne pourrions pas nous mettre en colère, nous enflammer comme feu ?

Oh que nous sommes si tristes !

Si triste !

Que de ruine au fond de nous !

Nous ne pouvons être heureux

Car nous avons si honte ! et nous sommes si lâche !

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Buồn vì sao? (Ảnh minh họa: Internet)

 

TUỔI TRẺ VÌ SAO QUÁ BUỒN

 

Chúng tôi như những con ốc núi cô đơn buồn bã

Chúng tôi đói lả như chim đang há mỏm đòi mồi

Chúng tôi bạc bẽo như sương đang trôi đùng đục

Chúng tôi nhược tiểu như loài sên bò trong gốc rạ

Chúng tôi bụi như tro trong cốt tủy của nhục hèn

Chúng tôi như hè phố của kinh thành đang nhơ nhớp

Chúng tôi như những cơn mưa đang bùn lên lờm lợm

Chúng tôi hát như dàn đồng ca đang gù trong bóng tối

Chúng tôi nhuộm tím lông cho nhau một màu khiếp sợ

Chúng tôi sùng sục luộc tái đời nhau bằng cách lạnh lùng

 

Vì sao tuổi trẻ của chúng tôi lại quá buồn

Vì sao lại lừa dối chúng tôi bằng những bài ca xung trận

Vì sao lừa dối chúng tôi bằng những cơn mưa nhão nhoẹt

Vì sao lại biến chúng tôi thành những thây ma vật vờ trong phố

Vì sao lại ôm ấp chúng tôi bằng những ngày mai không có thật

Vì sao tước đoạt tương lai của chúng tôi bằng cách sống gục đầu

 

Vì sao những bài hát buồn lại muôn năm buồn không vui được vì sao

Những bài hát vui lại muôn năm không buồn được vì sao

 

Vì sao vì sao chúng tôi không thể là chúng tôi như những bài thơ rất đẹp

Vì sao chúng tôi không thể nằm xuống và đứng lên và âm ầm như cơn gió

Vì sao chúng tôi lại không bùng lên Không cháy lên như lửa

Chúng tôi buồn quá

Vì sao chúng tôi đã biết

Vì sao chúng tôi buồn

Quá buồn Và bụi tro như căn cốt

Chúng tôi không thể vui

Vì chúng tôi quá nhục hèn.

 

Source: Traduit du vietnamien: Nguyễn Tấn Cứ, “Tuổi trẻ vì sao quá buồn”, lapressedupeuple, 21 Mars, 2013.

Version française © 2013 LaPresseDuPeuple & The Pacific Chronicle

You might also like...

6

Directe de l’audience sur Đinh Nhật Uy à Long An

Read More →